Press "Enter" to skip to content

Nét đặc trưng của sông Hương khi chảy vào thành phố Huế

Từ đây, như đã tìm đúng đường về, sông Hương vui tươi hẳn lên giữa những biền bãi xanh biếc của vùng ngoại ô Kim Long, kéo một nét thẳng thực yên tâm theo hướng tây nam – đông bắc, phía đó, nơi cuối con đường, nó đã nhìn thấy chiếc cầu trắng của thành phố in ngần trên nền trời, nhỏ nhắn như những vành trăng non. Giáp mặt thành phố ở Cồn Giã Viên, sông Hương uốn một cánh cung rất nhẹ sang đến Cồn Hến; đường cong ấy làm cho dòng sông mềm hẳn đi, như một tiếng “vâng” không nói ra của tình yêu. Và như vậy, giống như sông Xen của Pa-ri, sông Đa-nuýp của Bu-đa-pét; sông Hương nằm ngay giữa lòng thành phố yêu quí của mình; Huế trong tổng thể vẫn giữ nguyên dạng một đô thị cổ, trải dọc hai bờ sông. Đầu và cuối ngõ thành phố, những nhánh sông đào mang nước sông Hương tỏa đi khắp phố thị, với những cây đa, cây cừa cổ thụ tỏa vầng lá u sầm xuống những xóm thuyền xúm xít; từ những nơi ấy, vẫn lập lòe trong đêm sương những ánh lửa thuyền chài của một linh hồn mô tê xưa cũ mà không một thành phố hiện đại nào còn nhìn thấy được. Những chi lưu ấy, cùng với hai hòn đảo nhỏ trên sông đã làm giảm hẳn lưu tốc của dòng nước, khiến cho sông Hương khi qua thành phố đã trôi đi chậm, thực chậm, cơ hồ chỉ còn là một mặt hồ yên tĩnh. Tôi đã đến Lê-nin-grát, có lúc đứng nhìn sông Nê-va cuốn trôi những đám băng lô xô, nhấp nháy trăm màu dưới ánh sáng của mặt trời mùa xuân; mỗi phiến băng chờ một con hải âu nghịch ngợm đứng co lên một chân, thích thú với những hành khách tí hon của nó băng băng lướt qua trước cung điện Pê-téc-bua cũ để ra bể Ban-tích. Tôi vừa từ trong khói lửa miền Nam đến đây, lâu năm xa Huế, và chính Lê-nin-grát đã đánh thức trong tâm hồn tôi giấc mơ lộng lẫy của tuổi dại; ôi, tôi muốn hóa làm một con chim nhỏ đứng co một chân trên con tàu thủy tinh để đi ra biển. Tôi cuống quýt vỗ tay, nhưng sông Nê-va đã chảy nhanh quá, không kịp cho lũ hải âu nói một điều gì với người bạn của chúng ta đang ngẩn ngơ trông theo. Hai nghìn năm trước, có một người Hi Lạp tên là Hê-ra-clít, đã khóc suốt đời vì những dòng sông trôi đi quá nhanh, thế vậy! Lúc ấy, tôi nhớ lại con sông Hương của tôi, chợt thấy quí điệu chảy lặng lờ của nó khi ngang qua thành phố. Đấy là điệu slow tình cảm dành riêng cho Huế, có thể cảm nhận được bằng thị giác qua trăm nghìn ánh hoa đăng bồng bềnh vào những đêm hội rằm tháng Bảy từ điện Hòn Chén trôi về, qua Huế bỗng ngập ngừng như muốn đi muốn ở, chao nhẹ trên mặt nước như những vấn vương của một nỗi lòng

Sông Hương khi chảy vào Huế có nét gì đặc trưng? Phát hiện của tác giả về nét riêng biệt của dòng sôgn đã cho thấy điều gì trong tình cảm của tác giả với xứ Huế dòng sông?

Khi chảy vào thành phố Huế, sông Hương mang những nét đặc trưng riêng:

– Sông Hương như “vui tươi hẳn lên giữa những biền bãi xanh biếc của vùng ngoại ô Kim Long…”  => tâm trạng của một người đi xa “tìm đúng đường” về đang nao nức bồi hồi

– Giáp mặt thành phố ở cồn Giã Viên: “uốn một cánh cung rất nhẹ sang cồn Hến”, làm cho dòng sông mềm hẳn đi, như một tiếng “vâng” không nói ra của tình yêu => Một so sánh lạ: dùng tiếng “vâng” e ấp, ngập ngừng, thiêng liêng trong tình yêu để tả hình dáng mềm mại của dòng sông => thể hiện cái nhìn tình tứ của nhà văn

+ So sánh sông Hương với sông Xen của Pa-ri, sông Đa-nuýp của Bu-đa-pét à những con sông là linh hồn của thủ đô, biểu tượng văn hoá của quốc gia lòng tự hào về sông Hương và kinh thành Huế.

Tác giả khám phá từ nhiều góc độ khác nhau:

+ Liên tưởng khi nhìn dòng sông Nê-va:  “chảy nhanh quá”, hai nghìn năm trước triết gia Hy Lạp “khóc suốt đời vì dòng sông trôi đi quá nhanh” =>  Nhớ lại sông Hương: “quý điệu chảy lững lờ của nó khi đi ngang thành phố”

+ Sông Hương đẹp như một “điệu slow tình cảm dành riêng cho Huế”.=> Điệu chảy lững lờ vì quá yêu quý và muốn nhìn ngắm nhiều hơn thành phố thân thương trước khi rời xa => tình cảm sông Hương (và nhà văn) dành cho Huế.

+ Sông Hương như một “người tài nữ đánh đàn lúc đêm khuya”:

. Liên tưởng: Nền âm nhạc cổ điển Huế “được sinh thành trên mặt nước  của dòng sông này” => Sông Hương gắn với lịch sử âm nhạc lâu đời của Huế, là cái nôi hình thành nền âm nhạc truyền thống.

. Liên tưởng đến Nguyễn Du và Truyện Kiều: tiếng đàn của Kiều là “Tứ đại cảnh” (một điệu nhạc Huế) => khẳng định dòng sông gắn bó với các giá trị văn hoá, văn học kinh điển của dân tộc.

Nét đặc trưng của sông Hương khi chảy vào thành phố Huế
Bình chọn bài viết

Be First to Comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *