Đề bài: Anh chị hiểu thế nào là truyền thống “Tôn sư trọng đạo” – một nét đẹp của văn hóa Việt Nam. Trình bày những suy nghĩ của anh chị về truyền thống này trong nhà trường và trong xã hội

Truyền thống của dân tộc ta có vô vàn cái hay, cái đẹp. Nó thiết thực không chỉ với thời xưa, mà ngày nay những đạo lý đó vẫn còn đúng mãi, là nền tảng cho những con người văn minh, cho xã hội tiến bộ. Về vấn đề Tôn Sư Trọng Đạo,đã có những câu ca dao, tục ngữ tuy giản dị mà đầy ý nghĩa thanh cao,ó hiện diện như là một sự nhắc nhở con người ta phải sống sao cho đúng với đạo làm người có nghĩa có tình, biết quý trọng người thầy của ta như các cụ ta đã dạy. cho ta hiểu thêm về vị trí, công lao người thầy.

Cụm từ Tôn sư có nghĩa là gì đó là sự kính trọng thầy, biết yêu quý thầy. Thầy ở đây trước hết không ai khác chính là người dạy chữ, người dạy cho ta lời hay, lẽ phải không đơn thuần chỉ trong trường học, mà là cả trường đời, có lẽ cũng là người thầy dạy cho ta biết cái nghề cái nghiệp. Theo quan niệm người xưa để làm tròn phận làm trò thì phải biết thực hiện những việc tất yếu như là một trách nhiệm nhưng đầy tính tự giác và ẩn chứa biết bao tình cảm sâu sắc, luôn biết nghe lời thầy, không nên cãi lời thầy, phải luôn biết nhớ ơn dù có còn học nữa hay không, và một điều nữa là biết chăm sóc thầy khi thầy già đi, biết cúng giỗ khi thầy qua đời. Ta có thể thấy, thầy có một vị trí to lớn không kém gì cha mẹ, vì công lao của họ cũng to lớn mang đến cho ta kiến thức để ta trưởng thành, dạy dỗ, vạch đường chỉ lối cho ta, giúp ta phát triển toàn diện. Như trong câu ca dao xưa đã nhắc:
“Muốn sang thì bắc Cầu Kiều
Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy”
Vậy còn Đạo là gì, đạo ở đây không gì khác chính là đạo Nho. Nó bắt nguồn từ nho giáo, nội dung nhân bản của nó nằm ở chỗ đề cao sự học, rất chú trọng nâng cao kiến thức, đi học để lấy được con chữ, tinh hoa của thế giới, nó còn đề cao cái vấn đề đạo lý chú trọng đến đạo đức cội nguồn, đặc biệt ở đây là đạo làm trò phải luôn có hiếu với người thầy đáng kính. Trong xã hội phong kiến luôn coi trọng mối quan hệ thầy trò, người thầy được kính cẩn trong nhiều khía cạnh được xã hội tôn trọng phong tên như sau (quân, sư, thầy…) và bây giờ cũng vẫn vậy nhưng đã có sự lược đi những lễ giáo rườm rà, hóa nó thành đơn giản nhưng vẫn mang đầy đủ ý niệm của sự tôn sư, biết trân trọng những kiến thức họ mang đến cho ta, không được tự biến mình thành kẻ vô ơn.
Học nhiều góp phần cho ta hiểu được vì sao chúng ta cần “Tôn sư trọng đạo” vì nó điển hình chính là sự yêu quý, trân trọng “đạo” thì mới có thể học được “đạo” ngày càng tiến bộ, mở mang được bao nhiêu kiến thức một cách chủ động. Nó còn giúp ta biết hướng mình về những cái đẹp, hướng đến những giá trị đạo đức quý giá, làm cho gia đình và xã hội cũng được phát triển đi lên. Nếu như không có đạo, con người sẽ sống trong cảnh tối tăm, xấu xa, gia đình, xã hội rối loạn. vì vậy sớm nhận thức được ý nghĩa nhân sinh đơn giản trong câu nói này đơn giản chính là sự quý trọng, biết ơn, tỏ lòng thành kính với người đã dạy dỗ mình, coi trọng điều thầy dạy, làm theo, học hỏi thêm, phải biết chăm lo học hành từng ngày một, giữ cái đạo ấy trong tâm trí, làm nhân rộng thêm tiếng thơm cho thầy với đời.
Thực tế, trong bao nhiêu năm lịch sử nước ta , nhờ truyền thống tôn sư trọng đạo nhân dân ta đã duy trì được nền văn hiến của đất nước, biết bao nhiêu gương mặt trò ngoan, hiếu học, người thầy tuyệt vời, mẫu mực, ở họ có những điểm chung gắn kết để tạo nên câu chuyện cảm động giữa thầy và trò mà nối tiếp biết bao nhiêu thế hệ. Trò khiêm tốn, bỏ qua địa vị ngoài xã hội kia , tình cảm họ dành cho người thầy của mình vẫn vẹn nguyên sự chân thành, lễ phép. Người thầy thì luôn tỏa sáng với nhân cách đúng mực của mình, khiêm tốn với tài năng của mình trước biết bao thế hệ học trò.

Càng ngày xã hội càng phát triển, xã hội rất quan tâm đến giáo dục, đầu tư, tu sửa cơ sở hạ tầng, trang thiết bị phục vụ cho học tập, tăng lương cho cán bộ công nhân viên ngành giáo dục, nhân dân ta được hưởng nền giáo dục dân chủ, làm không khí giữa thầy và trò thêm gần gũi, tạo điều kiện nhiều hơn cho con em được đi học, các thầy cô nâng cao tự chủ trong việc truyền dạy kiến thức không chỉ trong sách vở, mà còn cả ngoài cuộc sống bao la , có những thầy cô rộng lòng giúp đỡ phần nào với những em lang thang chưa được có một điều kiện phát triển như bạn bè chúng, Các em còn có thể tâm sự thoải mái, tin cậy với thầy cô như cha mẹ ở nhà rồi nhận được lời khuyên hữu ích, các bậc phụ huynh tin tưởng gửi gắm con em mình cho nhà trường , thầy cô … Chợt nhớ, lời bài hát văng vẳng:
“ Lúc ở nhà, mẹ cũng là cô giáo
Khi tới trường, cô giáo như mẹ hiền..
Qua đó ta thấy được tình cảm của những trò nhỏ, trò lớn gửi đến những người có công lao giúp mình phát triển nhân cách, kiến thức toàn diện, nhấn mạnh được vai trò giáo dục quan trọng giữa nhà trường và gia đình.

Nhưng bên cạnh đó, mặt tích cực dù có nhiều như thế nào, cũng có phần tiêu cực. Có những thầy cô không giữ được trong mình ngọn lửa trách nhiệm trọn vẹn, có những học sinh không thể thấy được những sự tin cậy nơi các thầy cô. Giờ đây “Xã hội hóa”, nhiều lúc ta thấy những hình ảnh thầy cô cặm cụi đi làm thêm, dạy thêm ở ngoài để kiếm thêm thu nhập, có thể vì tiền lương nhận được chưa đi đảm bảo cho người thầy một mức sống trung bình. Mức lương giáo viên được đem ra so sánh với các ngành nghề khác của xã hội bị thấp vế hơn, có những giáo viên không giữ mình trước cám dỗ của thị trường biến động. Không chỉ có vậy, ngay cả những học sinh giờ đã có hiện tượng chăm đi thăm thầy cô, quà cáp, biếu xén, thân thiết, nhưng trên lớp thì lười nhác, không nghe lời thầy cô, phụ huynh cũng không ít người thực dụng, xúc phạm, không tin tưởng vào khả năng của thầy cô, đã làm giảm đi sự nhiệt huyết của họ với nghề. Có những trò không thể nhớ thầy cô dù khi họ ra trường thành đạt, họ không biết rằng chỉ cần một tin nhắn, một cú điện thoại, những điều đơn giản gói trong tấm lòng kính trọng đối với thầy cô là đủ ư?.

Đứng trước thực trạng này, chúng ta cũng nên chú trọng phát triển giáo dục các biết ơn, vâng lời, có ý thức tích cực chủ động mong muốn thu nhận kiến thức cho bản thân để phát triển sau này, không lạm dụng quà cáp, không chạy theo kinh tế để nhằm ghi điểm nơi các thầy cô. Vì vậy, nên cần tăng lương hợp lý, chính sách thu hút nhân tài ngày càng mở rộng cho ngành sư phạm, phân bổ giáo viên đúng đắn, giáo viên luôn có trách nhiệm mang trong mình cái tâm yêu nghề, yêu trẻ đến những vùng còn khó khăn để giúp đỡ con em họ được tiếp nhận tri thức nhân loại.
Nhìn lại chặng đường cắp sách đi học vừa qua, em thấy mình luôn được sự dạy dỗ tận tình những thành công của mình đều ghi dấu bóng dáng của thầy cô. Họ đã không quản ngại khó khăn, vẫn cặm cụi bên bút phấn, bảng xanh, đưa kiến thức đến với chúng em bằng những hình dung cụ thể để dễ tiếp nhận, tận tình chỉ ra những lỗi sai, cách khắc phục cho em nên người, người đã gieo cho em những niềm tin vào cuộc sống, mở ra những tương lai tươi sáng. cảm ơn họ, quyết học tập, noi gương theo nhân cách, kiến thức của thầy cô. Vì thế, Em ước mơ sau này mình sẽ được trở thành người cô giáo với trái tim nhiệt tình, kiến thức đầy đủ để chắp bút cho các thế hệ học sinh thành đạt như các thầy cô đang dạy mình.

Truyền thống đối với mỗi thời đại đều luôn vô cùng quan trọng,đó là nền tảng cho sự phát triển của xã hội. Tôn sư trọng đạo cũng vậy nó luôn bao hàm những điều tuyệt vời giữa đạo làm thầy làm trò,nó cao quý thiêng liêng, nằm vẹn trong tâm hồn mỗi người, chúng ta cần phải giữ gìn, phát huy truyền thống đó.

Tìm kiếm bởi Google

  • Nêu cảm nhận của em về truyền thống này trong nhà trường và trong xã hội
  • Cảm nhận của em về truyền thống của dân tộc ta
  • Truyền thống dân tộc bạn nghĩ gì về điều này