Press "Enter" to skip to content

Chỗ thống nhất và khác biệt của phong cách nghệ thuật Nguyễn Tuân trước và sau Cách mạng tháng Tám.

Chỗ thống nhất và khác biệt của phong cách nghệ thuật Nguyễn Tuân trước và sau Cách mạng tháng Tám.

Nét chung: – Nguyễn Tuân vẫn tiếp cận con người ở phương diện tài hoa, nghệ sĩ.

– Vẫn là ngòi bút tài hoa, uyên bác, lịch lãm, vận dụng tri thức tổng hợp của nhiều ngành văn hóa nghệ thuật khác nhau trong miêu tả và biểu hiện.

– Vẫn sử dụng vốn ngôn từ hết sức tinh lọc, phong phú, độc đáo. Khả năng tổ chức câu văn xuôi đầy giá trị tạo hình, có nhạc điệu trầm bổng, biết co duỗi nhịp nhàng. Các phép tu từ được nhà văn phối hợp vô cùng điêu luyện.

Nét khác biệt

– Trước Cách mạng tháng Tám, con người Nguyễn Tuân hướng tới và ca ngợi là những “con người đặc tuyển, những tính cách phi thường”.

-Quan niệm cái đẹp chỉ có trong quá khứ gọi là “Vang bóng một thời” và tài hoa nghệ sĩ chỉ có ở những con người xuất chúng như Huấn Cao, các ông cử, ông đồ,thuộc thời trước còn vương sót lại

-Nguyễn Tuân là một người tài tử, thích chơi “ngông”, mắc bệnh ham mê thanh sắc, thích chiêm ngưỡng, chắt chiu cái Đẹp và nhấm nháp những cảm giác mới lạ. Tìm cảm giác mạnh ở quá khứ “Vang bóng một thời” ở “Chủ nghĩa xê dịch”, ở “Đời sống trụy lạc” (rượu, thuốc phiện,..)

– Sử dụng thể văn tuỳ bút, thiên về diễn tả nội tâm của cái tôi chủ quan.

Sau Cách mạng tháng Tám, nhân vật tài hoa nghệ sĩ của Nguyễn Tuân có thể tìm thấy ngay trong cuộc chiến đấu, lao động hàng ngày của nhân dân.

-Không đối lập quá khứ và hiện tại; cái đẹp có cả ở quá khứ hiện tại và tương lai; và tài hoa có thể có ở cả nhân dân đại chúng.

-Tìm những hình tượng gây cảm giác mạnh ở những phong cảnh đẹp, hùng vĩ của thiên nhiên, đất nước và ở những thành tích của nhân dân trong chiến đấu và xây dựng.

-Vẫn dùng thể văn tuỳ bút, nhưng có pha chất ký với bút pháp hướng ngoại để phản ánh hiện thực, ghi chép thành tích chiến đấu và xây dựng của nhân dân.

– Cách mạng tháng Tám, nhà văn nhạy cảm với con người mới, cuộc sống mới từ góc độ thẩm mĩ của nó. Nhưng không còn là một Nguyễn Tuân “nghệ thuật vị nghệ thuật” nữa. Ông đã nhìn cái đẹp của con người là cái đẹp gắn với nhân dân lao động, với cuộc sống đang nẩy nở sinh sôi, đồng thời lên án, tố cáo chế độ cũ, khẳng định bản chất nhân văn của chế độ mới.

Chỗ thống nhất và khác biệt của phong cách nghệ thuật Nguyễn Tuân trước và sau Cách mạng tháng Tám.
5 (100%) 2 votes

Be First to Comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *